Anh cũng chỉ là người dưng từng quen

binastory.com - Bắt đầu biết nhau và nói chuyện với nhau qua một bài đăng trên mạng xã hội. Anh và em, những người lạ với những cảm xúc đồng điệu, những câu chuyện mà chưa một lần chia sẻ với nhau, lại mang đến cho nhau cảm giác thân thuộc đến lạ.

Anh cũng chỉ là người dưng từng quen

Anh còn nhớ lần đầu gặp mặt, đi trên đường phố Sài Gòn, những câu chuyện cứ thế mà tiếp nối. Em bảo với anh rằng lần đầu tiên em nói chuyện với một người lạ nhiều đến như vậy, không hiểu tại sao. Anh cười. Anh còn nhớ cái vẻ mặt giận dỗi của em khi ngồi ở quán kem bơ, anh bảo anh có câu chuyện muốn kể cho em nghe nhưng lại quên bén đi, thế là em nằng nặc bắt anh phải nhớ để kể, nếu không thì sẽ khó chịu lắm. Anh cười. Anh vẫn còn nhớ trên đường đi về nhà, em chỉ vào chiếc vòng trên tay anh, hỏi tại sao anh lại đeo nó. Anh trả lời chỉ vì nó nhắc nhở anh phải luôn cố gắng, là động lực để mỗi khi anh làm việc sẽ không bỏ cuộc. Anh còn nhớ có một hôm, chở em đi vòng quanh Sài Gòn. Em kể với anh về chuyện cũ, bảo rằng em chưa muốn quen một ai cả vì em sợ sẽ lại gặp một người không tốt, không trân trọng em. Lúc đó anh chỉ biết an ủi chứ không đủ dũng khí để bảo rằng: "Anh yêu em nhiều lắm". Anh cũng còn nhớ có lần quay một chiếc clip nhỏ cho em để em hoàn thành bài tiểu luận, cả hai đứa nhí nhố ngồi chọn filter rồi làm đủ trò. Lúc quay xong thì trời cũng tối, anh tranh thủ dựng lại đoạn clip, khi quay mắt sang thì thấy em đã thiếp đi lúc nào không hay. 

Có lẽ em không biết nhưng giây phút đó anh đã ngồi lặng nhìn dáng vẻ nhỏ bé của em mà cười mỉm không biết bao nhiêu lần. Có lẽ anh khờ quá, phải không em? Ngày em bảo em về quê, không biết bao giờ mới gặp lại nhưng anh đâu ngờ được, đó có lẽ là lần cuối cùng mà mình được thấy nhau. Nếu biết trước là vậy, có lẽ lúc đó anh đã chạy đến ôm em thật chặt để không phải hối tiếc. Em bảo anh là anh chưa bao giờ tin tưởng vào lời em nói cả, em bảo với anh là em chưa muốn mở lòng với ai. Có lần, em bảo em khóc khi người cũ nhắn tin. Anh đau chứ. Muốn an ủi nhưng em lại né tránh, và rồi anh cũng chợt nhớ ra, mình có là gì của nhau đâu. Đau chứ, anh biết em chỉ xem anh là một người bạn, một người anh không hơn, không kém. Anh thì luôn tìm cách để được nói chuyện với em nhưng có lẻ đối với em điều đó chỉ là thừa. Đến tận bây giờ, khi xem lại những tấm ảnh còn lại trong điện thoại, anh vẫn khóc, khóc rất nhiều. Và anh tự trách bản thân là tại sao mình lại quá cố chấp theo đuổi một người mà ngay từ đầu mình đã không có được một vị trí trong tim họ. 

Có lẽ bây giờ với em, anh cũng chỉ là một người dưng từng quen biết. Nhưng đối với anh, em đã từng là thanh xuân, là kí ức mà anh vẫn luôn giữ. 

BINA Story - Tuấn Anh

Ý kiến bạn đọc

Mới hơn Cũ hơn