Chúng mình yêu nhau xong rồi

binastory.com - "Mình chia tay đi". Anh ngập ngừng nói.
Cô ấy vẫn bình thản ăn chút đồ ăn còn sót lại trên đĩa . "Được. Em đồng ý".
Sự bình tĩnh đến đáng sợ của cô khiến anh sợ hãi. "Sao em không hỏi anh lý do ?"
"Mọi lý do chỉ là bao biện cho sự hết yêu. Thế bây giờ anh muốn em khóc lóc van xin anh ở lại trong khi anh đã có người mới rồi à ?"

Chúng ta yêu nhau xong rồi

Anh không thể giữ nổi bình tĩnh, tay run run, giọng lắp bắp.
"Sao...sao em biết mà vẫn đối xử tốt với anh."
"Em biết nhưng em không nói, em muốn chính anh là người thừa nhận với em điều đó. Chúng mình đến với nhau bằng sự tử tế và thật thà thì hãy kết thúc bằng nó."
Cô thu dọn đồ rồi chuẩn bị dời đi, chính sự im lặng , tử tế của cô khiến cho một kẻ tham lam, ích kỉ đang mắc sai lầm cảm thấy không thể xứng đáng trong mối quan hệ đó.
"Cho anh xin một ngày cuối cùng coi như là tất cả những thứ anh làm để bù đắp lỗi lầm cho em được không ?".
"Được. Chúng mình chỉ còn 24h để yêu thôi."
"Em đổi màu son à?". Màu son của cô hôm nay đậm hơn mọi ngày.
"Đây là màu son em thích, còn thỏi son kia vì là anh tặng em nên em đã đánh nó mỗi ngày, còn giờ thì chắc không cần nữa rồi nhỉ ?"
Cô nhẹ nhàng cầm cây son đút vào túi áo trả lại anh.
......
"Cho cháu một bát phở không hành".
"Bình thường em vẫn ăn hành mà?" Anh thắc mắc.
"Em không ăn được hành nhưng em cũng không muốn vì sự kén ăn của mình mà anh phải lo lắng hay vất vả. Công việc đã đủ mệt mỏi rồi. Chỉ là một bát phở thôi mà anh ăn đi chúng mình không có nhiều thời gian đâu".
Cô đưa tay xem đồng hồ. "Chúng mình chỉ còn 22h để yêu ....."
Từng câu nói của cô như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim vô tâm của anh. Ngay cả những sở thích đơn giản nhất của cô anh cũng không hề hay biết.
"Đi xem phim rồi mình đi cafe nhé. Anh biết phim này.....".
"Anh còn nhớ nơi đầu tiên chúng mình gặp nhau không? Em muốn trở lại và trả lại nơi anh từng thuộc về."
Anh vò đầu nghĩ suy, anh không thể nhớ nổi nơi lần đầu tiên gặp gỡ cô. Còn cô thì lại nhớ rất rõ cái ngày mà giữa biển người như vậy cô lại mang một nụ cười không dành cho mình để ôm tương tư.
Một ngày bình thường cứ thế trôi qua, với những người bình thường vốn dĩ đã quen mặt từ lâu, chỉ là đặc biệt hơn một chút vì sắp tới trên chặng đường ấy sẽ không còn cùng nhau, không còn tư cách gì để quan tâm.
"Chúng mình chỉ còn 15 phút để yêu thôi....."
"Em sẽ không hận và tha thứ cho anh chứ".
"Em sẽ tha thứ cho anh,nhưng không phải là anh xứng đáng được tha thứ mà là em xứng đáng được một cuộc sống mới tốt hơn và gặp được nhiều người tốt hơn."
Những giọt nước mắt rơi trong tiếc nuối và muộn màng. Chúng ta thường không biết trân trọng những gì đang có.
Chúng ta không phải những đứa trẻ mới lớn học đòi yêu đương. Trong câu chuyện này không có ai đúng ai sai, cả hai đều có lỗi.
Vào một ngày mai sẽ có những câu chuyện khác. Còn hôm nay "chúng mình yêu nhau xong rồi". Cảm ơn anh vì những ngày tháng tốt đẹp nhất đã dạy em biết cách yêu thương một người là như thế nào....

Photo by Pinterest
@hamer269

Ý kiến bạn đọc

Mới hơn Cũ hơn

{ads}