Chúng ta sẽ cùng nhau hạnh phúc đúng không?

binastory.com - Chào em, cô gái bé nhỏ của anh. Cảm ơn em đã đến, mang anh ra khỏi bóng tối của những ngày tồi tệ nhất trong đời anh. Cảm ơn em đã cho anh thấy cuộc sống này tươi đẹp và đáng mong chờ đến nhường nào. Cảm ơn em đã mang đến tình yêu và làm sống dậy trái tim anh một lần nữa.

Chúng ta sẽ cùng nhau hạnh phúc đúng không?

Ngày hôm ấy có lẽ là ngày tồi tệ nhất với anh, ngồi tại quán cà phê quen thuộc, mắt thẩn thờ nhìn ngắm dòng người tấp nập của Sài Gòn, mọi thứ xung quanh thật nhộn nhịp nhưng anh lại cảm thấy chán chường đến nhường nào.

"Hình như chúng mình có kết bạn trên Facebook đúng không nhỉ ?"

Một giọng nói từ phía sau, dáng người nhỏ, mái tóc dài, em nhìn anh và cười.

Anh như ngờ ngợ nhưng vẫn không nhớ được là mình có quen nhau, để rồi bập bẹ chả nói được gì.

"Em có đọc được vài bài blog của anh trên Facebook ấy, tâm trạng lắm anh ạ"- em cười và đáp.

Thế rồi khoảng cách giữa hai người lạ bỗng được xoá dần đi, lần đầu tiên có người đọc và hiểu được những gì mà anh gửi gắm vào từng dòng văn của mình. Thế rồi cả hai ngồi cùng nhau, nói chuyện say mê như những người bạn đã quen biết từ lâu.

Anh cũng chỉ nghĩ đó chỉ là niềm vui nhất thời mà thôi, và anh cũng không biết rằng đó là mở đầu cho một mối tình mà đến cả bản thân anh cũng không ngờ tới.

Vào tối hôm nọ, khi đang loay hoay với một bài viết mới, thông báo tin nhắn hiện lên.

"Hello anh, em là cô bé hôm trước đây, không biết anh còn nhớ em không nhỉ ?"- em nhắn.

"Nhớ chứ, hôm đó nói chuyện vui phết ấy"

Và rồi một, hai, những dòng tin nhắn liên tục liên tục đến. Anh và em cứ thế trò chuyện suốt cả đêm.

Ông bà nói, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Dường như qua những lần nói chuyện như thế, anh lại càng có cảm tình với em hơn, mỗi lần anh chán nản chẳng biết phải làm sao, em lại là người mang đến cho anh những nụ cười, xoá đi mọi âu lo.

Và rồi chuyện gì đến cũng đến. Anh còn nhớ như in ngày hôm đó, cả hai đi ăn với nhau ở một quán quen. Trên đường về, từng hạt mưa cứ rơi tí tách, rồi ngày càng lớn hơn. Anh và em tấp xe vào một mái nhà ven đường để trú mưa. Tay em run cầm cập, anh vội cởi chiếc áo khoác đang mặc để che mưa cho em.

" Làm người yêu anh nhé ?"- anh nói

Khi nhìn sang, chỉ thấy em im lặng, rồi cười mỉm gật đầu.

Khoảnh khắc đó hạnh phúc biết bao...hihi

Mình đã cùng nhau trải qua nhiều kỉ niệm đẹp. Cùng nhau đi ăn, đi chơi. Những ngày mưa, em ngồi bên anh, nép vào lòng anh, cả hai đứa cứ thế mà ngắm từng hạt mưa rơi xuống bên thềm. Đôi lúc em hờn dỗi vô cớ, chỉ cần đến ôm em vào lòng thì mọi chuyện cũng sẽ qua.

Nhưng có lẻ, đó là khoảng thời gian mà hai ta vui nhất, hạnh phúc nhất. Cho đến một hôm, em đột nhiên ngã gục xuống sàn. Lúc nghe tin bác sĩ bảo thời gian của em chỉ còn lại 3 tháng.

Anh suy sụp hoàn toàn.

Tìm đến một quán xa, vắng bóng người.

Anh khóc, khóc thật nhiều...Nhiều lắm...

Em bảo anh rằng em không sao đâu mà, được yêu anh làm em hạnh phúc đến nhường nào. Rồi em ôm anh, hai hàng lệ cứ thế rơi ướt cả vai áo.

Đêm hôm ấy, anh và em, cả hai không nói lời nào cả, ngồi cạnh nhau, em nép vào lòng anh, cứ thế và thiếp đi....

CÒN TIẾP...

BINA Story - Tuấn Anh

2 Nhận xét

  1. Đọc qua nhớ hồi cấp 2, cấp 3 ghê á :v tỏ tình thành công là cười hí hí cả đêm á chứ

    From TruongBlogger with love <3

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn