Lời tâm sự của một chàng trai

Hôm nay để anh được trải lòng, để anh nói lên những cảm xúc mà có lẽ anh chưa từng một lần dũng cảm để thú nhận với em - Người con gái làm anh rung động.


Có lẻ bây giờ cũng đã quá muộn nhưng nếu cứ phải giữ cho riêng mình, anh không biết mình còn phải tự dằn vặt bản thân bao nhiêu lần nữa

Vào một buổi tối của tháng tư, anh nhận được dòng tin nhắn từ em và thế rồi, từ hai người xa lạ, lại trở nên thân thuộc và gần gũi hơn. Anh vẫn còn nhớ lắm những ngày đầu khi cả hai chìm vào những cuộc trò chuyện không hồi kết, chẳng biết những câu chuyện từ đầu đến, không đầu, không đuôi, cứ thế mà tiếp diễn. Anh cứ nghĩ là đó là những câu chuyện phím của hai người lạ mới quen, nhưng anh đâu ngờ được đó lại là một khởi đầu cho một mối quan hệ không tên.

Anh còn nhớ bữa gặp mặt đầu tiên với em, trong giây phút đó, tim anh đập nhanh lắm. Ngồi sau xe, vẫn là những câu chuyện cứ thế mà tiếp diễn, em bảo anh đây là lần đầu em nói nhiều như vậy với một người lạ mới chỉ quen nhau vài ngày. Anh cười...


Anh nhớ cuộc gọi đầu tiên là lúc em ngồi trên chuyến xe khách về quê, lúc đó em quên là mình có lịch học, em gọi bảo anh là học thay em được không ? Tiếng chuông điện thoại lúc đó reo lên, tim anh lại lần nữa đập liên hồi.

Có lần em nói với anh là em gặp rắc rối với đống danh sách nhóm, em bảo anh là ra quán cà phê giúp em làm. Đương nhiên là anh đồng ý. Đó cũng là lần đầu tiên anh thấy dáng vẻ mệt mỏi của em khi em chợp mắt, tựa hai tay xuống bàn để nghĩ ngơi.

Anh nhớ như in khoảng khắc đó. Anh vẫn còn nhớ lần đầu khi chở em về, anh bảo anh về cẩn thận, về rồi nhớ nhắn cho em. Anh lại cảm thấy nhẹ nhàng.

Rồi anh lại nhớ lúc em nhắn anh, bảo rằng em nôn hết chỗ thức ăn rồi vì em thấy bụng không tốt.
Anh lo lắng nhưng cũng chỉ biết quan tâm em qua vài dòng tin nhắn. Vì anh biết, anh không có tư cách gì để hành động. Anh vẫn còn nhớ lần đầu được nghe giọng nói của em qua một đoạn ghi âm em gửi. Đó có lẻ là âm thanh mà anh sẽ ghi nhớ mãi.

Rồi có một hôm, em hỏi anh rằng muốn nghe em hát không, anh bảo có, em gửi đến anh một đoạn tin nhắn. Khi anh bật lên, ngồi trước ban công phòng trọ, tim anh lại đập liên hồi. Những lần gặp em anh luôn tự hỏi rằng, liệu rằng, mình có nên mở lời để mối quan hệ này đi xa hơn được không ? Anh tự hỏi mình cả trăm, cả nghìn lần.

Nhưng...

Một hôm, em bảo với anh, hôm nay em buồn, em khóc. Anh bất lực chả biết phải làm sao. Rồi em bảo với anh là em cảm thấy buồn khi nghĩ về người cũ. Đau chứ, và từ lúc đó đến nay, hôm nào anh cũng nghĩ, nghĩ rất nhiều về điều đó. Liệu rằng em sẽ thu mình lại để tìm cảm giác được an toàn ? Hay anh là người sẽ giúp em mở lòng đón nhận ? Và đến bây giờ, anh đã có được câu trả lời cho mình.

Em à! Anh hiểu khi một người con gái yêu đậm sâu rồi bất ngờ rạn nứt. Người ta sẽ chẳng thể tin vài tình yêu và chỉ mãi nghĩ về cái đã làm họ đau, để rồi chấp nhận thu mình như cách để tìm kiếm sự an toàn. Anh hiểu cảm giác đó. Anh biết cái cảm giác đó hơn bất kì ai. Đơn giản anh là người thiếu đi tình cảm từ nhỏ nên bất kì mối quan hệ nào, bất kì tình cảm nào anh đều trân trọng.

Nếu em hỏi anh có buồn không ?

Buồn chứ, nhiều nữa là đằng khác, trong lúc đang viết những dòng tâm sự như này thì nước mắt anh cũng đã rơi mấy lần. Nhưng anh hiểu, ép buộc cảm xúc của người khác nó tàn nhẫn đến mức nào. Cứ xem anh là bạn, một người bạn, một người anh mà em có thể tâm sự những lúc em cần. Thanh xuân mà, buồn thì khóc, chuyện gì rồi cũng ổn. Anh cũng đã quen rồi, dù bao nhiêu lần đi nữa cũng vậy thôi. Tới đây thôi, anh sợ nếu còn viết thêm, anh lại càng đau...

Rồi sẽ đến một ngày, em sẽ mở lòng ra và đón nhận.

Tiếc là,

Không phải với anh.

Tâm sự của một chàng trai

Ý kiến bạn đọc

Mới hơn Cũ hơn

{ads}