Sau chia tay, em vẫn thế

Em vẫn thế, vẫn giữ thói quen thức khuya, mặc dù giờ chẳng còn chờ anh chơi xong game để có anh chuyện trò. Em vẫn thế, vẫn nghe lui nghe tới những giai điệu của bài hát xưa cũ mà anh gửi cho: “Ô kính vội chào cơn mưa tới, anh sẽ ôm em đến hết mùa hoa rơi”. Có lẽ, anh chỉ ôm em đến đây mà thôi, vì lẽ, hoa đã ngừng rơi tự lúc nào... 

Sau chia tay, em vẫn thế

Em vẫn thế, vẫn giữ thói quen thốt lên câu nói “Chao ơi” mỗi khi có chuyện kinh ngạc, tiếc nuối, hay cảm thán. Chỉ là sau mỗi lần như vậy, chẳng có anh lặp lại để rồi trêu ghẹo em nữa. Em vẫn thế, vẫn xem Sang Vlog, Sang giờ đã có cậu nhóc con kháu khỉnh. Nhóc Dảnh, nhóc Hậu, nhóc Tĩnh, nhóc Văn... mấy nhóc nay đã lớn và dạn hơn hồi hai đứa mình xem cùng nhau. 

Cuộc sống tụi nhóc có lẽ cũng đã ổn hơn rất nhiều. Chỉ là chẳng còn anh ngồi bên cạnh để cùng nhau suýt xoa những món ăn của Sang vì thèm nữa, chẳng còn cùng nhau bàn luận về những cảnh đẹp mà Sang quay, những con cá con cua mà Sang bắt, những hành động buồn cười mà đáng yêu của mấy nhóc kia nữa... chẳng còn nữa.

Em vẫn thế, vẫn giữ thói quen xem Gia đình là số 1, để có thể bật cười trong 1 vài khoảnh khắc chỉ để làm dịu đi phần nào tâm hồn đang đau nhói của em. Và anh, cũng chẳng ở đây để cùng em cười, cùng em tám chuyện về bộ phim như trước. Em vẫn thế, vẫn giữ thói quen ra vào Facebook, Instagram, Zalo của anh mỗi ngày với số lần không đếm xuể. Dù biết, anh chẳng cập nhật gì, nhưng chỉ là thói quen của em như thế, nó làm em cảm giác được an ủi phần nào khi xa anh. 

Em vẫn thế, vẫn khóc một mình vào mỗi tối. Nhưng vẫn nhất quyết không khóc hay yếu đuối trước mặt anh, dù cho tim em có vụn vỡ ra thành trăm mảnh. Chỉ vì sợ anh sẽ để tâm, rồi nặng nề, rồi không vui vẻ chỉ vì áy náy với em. Em vẫn thế, vẫn cứ để hình bóng anh xoay quay tâm trí mỗi ngày, dù là rảnh rỗi hay bận bịu. 

Sau chia tay, em vẫn thế, vẫn yêu anh như thuở ban đầu. Đớn đau thay! Nhưng em tin, em sẽ mạnh mẽ để có thể tiếp tục cuộc sống này, khi không có anh bên cạnh!

Eun Bi

Ý kiến bạn đọc

Mới hơn Cũ hơn